Skip to content
Go back

Người Về Không Dấu Vết

Cuốn sách này là một cuộc đi bộ qua những nơi rất đời: quán trà ẩm mưa, bến sông mù sương, chợ phiên đầy tiếng rao, sân nha môn lạnh dấu son, bữa cơm nghèo lặng tiếng, am tranh sạch đến mỏi, quán rượu nóng vì danh dự, góc chợ nơi đôi vai quen co lại, trạm dịch khuya nơi ý nghĩ không chịu ngủ, và cuối cùng là con đường trở về—không rực rỡ, chỉ nhẹ.

Nhân vật trung tâm không có tên. Người ta gọi ông là Ông Khách—một người đi ngang. Ông không đến để thắng ai, không đến để sửa đời. Ông chỉ đứng cạnh những vòng lặp của con người, hỏi một câu vừa đủ, hoặc yên lặng một nhịp vừa đủ, để ai đó nghe ra điều mình đã mang quá lâu: vị đắng của ký ức, cơn nóng của thắng thua, chiếc áo giáp “cái phải”, lưỡi gươm danh dự, sự hiền hóa thành sợ, và đám “khách lạ” trong tâm sống bằng cơm chú ý.

Mỗi chương là một lát cắt. Không phải để giảng đạo, mà để soi: cái khổ không chỉ đến từ đời, mà từ cách ta nhai lại đời, quát đời, và xin phép đời cho mình được yên. Ở đây, sự chuyển hóa không phải phép màu. Nó thường chỉ là một khe hở nhỏ: một câu chửi dừng ở nửa chừng, một bàn tay thôi siết, một đôi vai thẳng lên, một ý nghĩ được nhìn mà không nuôi.

Nếu có một lời hẹn, thì là lời hẹn rất giản dị: cuốn sách không đưa bạn đi đâu xa. Nó chỉ đưa bạn trở về đúng chỗ mình đang đứng - để thấy: khi thôi bấu vào tiếng ồn, đời vẫn ồn, nhưng lòng có thể thưa hạt. Và khi thôi cố “thành”, con người trở lại làm người - đủ sống, đủ thở, đủ ấm như một bát cháo nóng giữa đường.

Download: Người Về Không Dấu Vết


Share this post on:


Next Post
Thấy là thấy cái chi?